Bỗng một người từ đâu xuất hiện
Tự hôm nào chia nửa đôi ta!
Có một ngày anh buông tay em ra
Không níu lại như anh từng cố gắng
Đó sẽ là một ngày trời mất nắng
Hai đứa sẽ không còn thấy mặt nhau!
Hai thế giới mỗi đứa ở một đầu
Mỗi người riêng một bầu trời soi sáng
Không còn anh, mong em đừng khủng hoảng
Bởi sẽ đau đoạn ruột của người kia...
Có một ngày anh quên mất nẻo về
Bấm máy lên nhưng không gọi em nữa
Nhìn danh bạ anh bỗng bất chợt nhớ
Xóa số em để khỏi phải làm phiền...
Có một ngày anh hát nhạc tình duyên
Nhìn xung quanh, không có em ở cạnh
Câu song ca tự nhiên thấy lành lạnh
Giọng nữ kìa, chỉ có nhạc nhịp vơ...
Có một ngày anh viết một bức thơ
Nhét vào phong mà không điền người nhận
Cầm trên tay, tâm thơ càng thêm hận
Bật lửa đốt hết những gì đã ghi...
Có một ngày anh thấy chẳng còn chi
Trong không gian từng đẫm mùi thương nhớ
Căn phòng lớn giờ chỉ mình anh ở
Tối khép cửa, chăn phủ ấm lòng anh...
Có một ngày trời nắng sáng trong lành
Anh sẽ ra con đường mình hay tới
Ký ức xưa giờ chỉ như hạt bụi
Mong lau hết cho cảnh rạng rỡ lên...
Có một ngày anh sẽ chẳng nhớ tên
Gọi một người nhưng mà không nhớ tiếng
Muốn hét lên nhưng rồi lại cứng miệng
Bất lực vì đã nghĩ chẳng thể quên...
Rồi một ngày niềm vui đến liên miên
Anh lại sống trong cuộc đời hạnh phúc
Gặp, ôm, hôn những con người xuôi ngược
Sơn trám lại hằn nứt những ngày qua!
Có một ngày anh sẽ chợt nhận ra
Không có em cuộc đời anh vẫn thế
Vẫn bốn mùa mỗi năm trôi nhè nhẹ
Vẫn bốn hướng mọi ngả bước êm đềm...
Bỗng một ngày xui xẻo lại gặp em
Trách trái đất sao lại tròn không phẳng
Ta gặp nhau cũng không thể nhìn thẳng
Chỉ trộm liếc rồi ngoảnh vội mặt đi!
Những tưởng khoảnh khắc ấy chẳng là chi
Ôi trời ơi, tim anh chợt nhồi nén
Bao kỷ niệm tự nhiên lại ập đến
Cuộc đời bỏ lớp mặt nạ đang mang!
Ôi đau khổ ngỡ đời đã sang trang
Tất cả do anh tự mình mê hoặc
Cảm xúc vui vốn không hề có thật
Chỉ là những gắng cự của linh hồn...
Có một ngày anh thấy mình bồn chồn
Muốn "vô tình" gặp lại một lần nữa
Muốn nói điều quan trọng như nhịp thở:
"..., ...........!" - là lặng im, là bất lực không lời...
Sợ em lại bất an sống bên người
Cứ lo về anh, người ở quá khứ
Đã một ngày anh trở thành đã cũ
Buồn mặc anh, đau khổ cứ mặc anh!



