Sao ta lại neo thuyền giữa quầng nước?
Để điệu chòng chành cả giấc mộng đêm
Lời ru yêu nói vội ở môi em
Làm tim ta giật mình dậy, thảng thốt.
Giữa sóng tình chòng chành, thuyền rạn xót
Ta cố chấp chẳng chịu cập bến yên
Ôi thuyền ta đã xước mẻ êm đềm
Vết thương có thật, dạ nào cắn rứt?