20110606 Chờ
Anh ơi, trời đổ canh thâu,
Mây tưa sợi trắng, trăng khâu áo dài.
Hàng dừa rủ bóng trang đài,
Sóng ru bờ ngủ, tàu nhoài ra khơi.
Em trôi giữa giấc mộng đời,
Bàng hoàng bừng tỉnh, sao trời chiếu mi.
Chiếu chi cho thấy lệ bi,
Vợ chồng xa mặt, cách li chân lòng.
Em ngồi bến cũ đợi chồng,
Hừng đông lấp ló, tàu không neo bờ.
Bến còn thức đón nắng tơ,
Đón nhiều tàu khác lượn lờ lướt qua.
20110606 Mong
Ta mong sao cho cơn gió ngừng thổi
Để mây trắng đừng hờ hững bay trôi
Bất lực xuôi đến phương trời lạ
Để vầng trăng lẻ bóng ở trên trời.
20110618 Em vẫn chờ
Lá vàng đưa anh khỏi nắng soi
Theo gió anh lượn phía chân trời
Mặc bóng em ngả dài xa mãi
Im lặng để mặc giọt chơi vơi.
Mô đất non cành yếu dựng bia
Úp mặt che nắng mắt đầm đìa
Tay mềm hoa lá vương phơ phất
Bàn tay còn mến phải lìa chia…
Em hy vọng…
Như cánh chim bay mỏi lại về
Mỗi mùa hè hàng cây tĩnh lặng nghe
Tiếng bước chân giẫm nát chiếc lá úa
Anh trở về, ngỡ là giấc ngủ mê.
Thế nên…
Em vẫn chờ…
Trong bơ vơ…
Không gian vẫn tĩnh lặng như tờ
Cho em dạo từng bước…. nặng nhọc, xác xơ
Cho tao tác cả mái xuân
Cho suy sụp cả tinh thần…
Dù sao đi nữa, em vẫn chờ…
20171122 Chờ
Chờ trong sương khói quây lạnh khắp
Từ ngày đổ vỡ người chẳng thăm
Xa trông mắt mỏi rừng cây lá
Bên đeo vai nặng núi sai lầm.
Chờ trong thương nhớ mùi mưa ẩm
Đã quen từ thuở đầy vọng trông
Bỗng rồi mất hết những thân thuộc
Cào thành vết sẹo xước đau lòng.
Mai đây ta trở thành kẻ phụ
Chẳng thề cứ mãi sẽ chờ mong
Cho nên ta cố bình tĩnh lại
Thôi không thổn thức, bớt đèo bồng.
Xuống đời ta gác lại ân nghĩa
Vì người đã cũng, có phải không?
Đón đợt nắng mới tan giông bão
Nỗi niềm người cũ để rêu phong.


