Tớ nhớ ngày đầu tiên của lớp mười, chuông reo vừa dứt thì cậu cũng vừa kịp bước vào lớp. Chỗ bàn cuối đã bị ngồi hết, cậu không nói không rằng, xuống ngay chỗ góc lớp, nhấc vai một cậu bạn kính cận lên rồi tự nhiên mà thả cặp mình xuống bàn. Cả lớp mới gặp lạ mặt không ai dám nói gì, cậu bạn kia cũng tự động rời chỗ, lên ngồi bàn đầu ngay cạnh tớ. Cuối buổi hôm đó, không chỉ tớ mà cả lớp ai cũng biết rõ tên cậu cũng như số điểm cậu thi vào.
Một tuần học làm quen với nhau, thầy chủ nhiệm cho lớp bầu bình ban cán sự. Tớ được làm lớp phó học tập, còn cậu lại được bầu làm… lớp trưởng. Song cậu lại từ chối, nhường chức lớp trưởng cho một ban nam khác.
Bài thi kiểm tra toán một tiết đầu tiên, cả lớp chỉ có hai người được điểm 9 và một người được điểm 10. Cậu là người được 10 điểm, tớ là người được 9 điểm. Nhìn cậu vừa kiêu ngạo, vừa lười biếng, cuối cùng lại nhận được 10 điểm ngon lành trong khi tớ phải học cày rất vất vả, tớ không cam lòng chút nào. Kể từ đó, tớ bắt đầu âm thầm chạy một cuộc đua điểm số với cậu.
Cuối kỳ một lớp mười, kết quả tổng kết đưa ra, tớ xếp thứ nhất, cậu xếp thứ nhì. Các môn tự nhiên cậu đều cao hơn tớ, chỉ nhờ có các môn xã hội tớ mới lấy lại được chút kiêu ngạo. Nhưng kiêu ngạo thì sao chứ, tớ vẫn không cam lòng kiểu học nhởn nhơ mà vẫn điểm cao của cậu.
Học kỳ hai tổ chức đêm hội trại, lớp mình có tiết mục biểu diễn thời trang. Bởi vì cậu hơi cao ráo, hơi dễ nhìn nên các bạn muốn cậu sánh đôi cùng cô bạn xinh đẹp nhất lớp. Tớ không quan tâm, tớ không quan tâm vì tớ bận tham gia vào khâu chuẩn bị trang phục. Buổi tối hôm đó, cậu và cô ấy biểu diễn phối hợp vô cùng ăn ý, nhiều người bên dưới vỗ tay hò hét liên tục với màn nắm tay khóa môi giả của hai người. Tớ đứng trong đám đông bên dưới, giơ cao điện thoại quay lại, cố gắng không hò hét theo để phim không bị run. Sau đêm hôm đó, lớp mình có một cặp mới ra đời, là cậu và cô bạn xinh đẹp. Song, cậu chỉ cười cười rồi lảng đi, mặc kệ cô bạn ở lại đỏ mặt lắc đầu.
Kỳ hai lớp mười, tớ vẫn đứng thứ nhất, cậu vẫn đứng thứ hai, cô bạn xinh đẹp đứng thứ mười hai. Có điều, khoảng cách điểm số của chúng ta đã bị cậu kéo gần mất rồi.
Kỳ một lớp mười một, nhà trường tuyển chọn đi thi học sinh giỏi. Cậu chọn toán làm môn thi chính. Còn tớ, sau khi nằm suy nghĩ cả đêm, sáng hôm sau lén lút lên xin thầy chủ nhiệm cho đổi từ môn địa lý sang môn toán. Sau hai tháng ôn thi vật vã, kết quả tớ và cậu đều lọt vào đội tuyển thành phố, chiều thứ năm và chiều thứ bảy hàng tuần đều qua trường bạn học bồi dưỡng để chuẩn bị thi vào đội tuyển tỉnh. Những ngày ôn thi và chỉ có ôn thi, một người bàn đầu cùng một người bàn cuối không hiểu sao lại ngồi chung với nhau. Tớ không nói nhiều, cậu cũng không buồn bắt chuyện. Ngoài những bài toán phải thảo luận, tớ và cậu đều không nói gì thừa thãi.
Kỳ hai lớp mười một, cậu lọt vào đội tuyển, đi tiếp vào vòng thi quốc gia, còn tớ thì dừng chân ở vòng tỉnh. Trước ngày thi, cậu hỏi mượn tớ vở ghi chép môn toán lớp bồi dưỡng để xem qua. Sau khi xem hết, cậu trả lại, bên trong còn dính thêm một tờ giấy nhắn vàng. Tớ đợi về đến nhà mới mở ra, trên đó là cái mặt cười đểu với dòng chữ, “Cậu thông minh nhưng lại quá cẩn thận, do vậy ít khi dám mạo hiểm giải những cách mới. Đừng lo, tớ sẽ giành giải nhất dùm cho.”
Kỳ một lớp mười hai, mỗi giờ ra chơi cậu đều ra đứng ngoài hành lang nói chuyện vui vẻ với một cô em lớp mười xinh đẹp. Ai ai cũng biết, đó là bạn gái mới của cậu sau mấy tháng chia tay với cô bạn lớp kế bên. Trong lúc người người đều lo lắng và tận lực hết mình vì kỳ thi đại học, cậu lại nhởn nhơ yêu đương và học hành nhàn tản, bởi với thành tích thủ khoa năm ngoái, cậu đã được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng, chẳng còn lo gì nữa. Tớ bỏ ngoài tai những tiếng xì xầm về cậu, cùng chồng đề cương dày cắm cúi làm không thèm ngẩng đầu lên. Từ lâu, tớ đã thôi ý định so sánh điểm số ngầm với cậu, bởi vì cậu chưa từng muốn cạnh tranh với tớ, cũng chưa từng quan tâm bao giờ.
Những ngày cuối năm lớp mười hai, cậu xin nghỉ hai tuần, một mình phóng xe đi du lịch ở mấy tỉnh phía bắc, chụp lại rất nhiều hình phong cảnh. Trong rất nhiều tấm hình phiêu lưu của cậu, tớ đã tải về điện thoại một tấm hình. Đó là cảnh bóng lưng cậu đứng cao ngạo trên đỉnh núi lúc hoàng hôn đỏ rực. Mặt trời vẽ màu đồng trên từng góc người cậu, gió cố tình kéo rối vài sợi tóc cậu bay bay, núi phả mây ôm vòng chân cậu không muốn rời. Tớ nhớ lại cậu của lần đầu gặp và cậu trong tấm hình này. Đều tự do, phóng túng, không biết sợ, muốn làm gì sẽ làm đó, muốn chinh phục gì sẽ chinh phục đó. Cuộc sống của tớ thì ngược lại, luôn phải là con nhà người ta, luôn phải đứng thứ nhất, luôn phải biết vâng lời… luôn phải cẩn thận giấu kín một bí mật không lời.
Sau khi có kết quả thi đại học, cậu đi học trường cậu, tớ đi học trường tớ. Chúng mình không còn liên lạc gì, ngay cả danh sách bạn bè trên facebook trước giờ cũng chưa từng có mặt của nhau.
Buổi tối của mấy năm sau, tớ mang tấm hình bóng lưng cậu và tờ giấy nhắn màu vàng vẫn còn nguyên nét chữ năm nào ra ngoài ban công đốt thành tro. Chiều đó tớ nghe cậu sắp kết hôn, cũng biết cậu sắp định cư nước ngoài. Hình và giấy liếm lửa nhanh chóng hóa vàng rực, sau tan đen rồi bay vụt đi trong khoảnh khắc, tớ nghĩ mình đã có thể dứt khoát với tuổi trẻ năm đó được rồi.
Tạm biệt cậu, tạm biệt thanh xuân của tớ, tạm biệt mười năm của tớ. Cảm ơn cậu đã xuất hiện vào quãng thời gian đẹp nhất của tớ, cho tớ biết đời người nên thử mạo hiểm để đạt những gì mà mình không ngờ tới là như thế nào.
Cảm ơn cậu.
Nếu không phải cậu, không phải tớ,
Thì đã chẳng có chúng ta.
Tái bút: Có một kỷ niệm vào năm cuối lớp mười hai, cậu đã xin thầy chủ nhiệm hai tiết sinh hoạt cho lớp xem phim “You are the apple of my eye” để giải tỏa căng thẳng. Khi đến cảnh Kha Cảnh Đằng cùng Thẩm Giai Nghi thả đèn trời, không hiểu sao tớ lại đủ dũng khí quay xuống nhìn thẳng vào cậu… Đó là lần duy nhất cũng là lần cuối chúng ta chạm mắt nhau và tớ đã không tránh né. Chúng ta rất giống hai nhân vật chính, đến cuối cùng tớ cũng không thể biết được cậu thực sự nghĩ gì về tớ. Một người không hỏi, một người im lặng, một người tự do như mây, một người ổn định như núi, cứ vậy mà ở lại trong quá khứ, vĩnh viễn.


