Anh ví tình ta như mây trắng
Em bật cười: gió thổi mây bay!
Anh thì thầm: Em yêu yên lặng
E hèm, anh kể nghe chuyện này:
Bụi mây kia ở trên trời thẳm
Gió cộc cằn xé mây tơi bời.
Mây tụ, mây tan, mây biến đổi,
Người ta thấy mây vẫn trên trời.
Anh với em sống ở trên đời
Ai trời ai mây cũng được hết!
Miễn là ngàn năm yêu tha thiết,
Mây - Trời là hình ảnh đôi ta!
Mà em ơi, hãy yên lặng tiếp
Chuyện Mây - Trời không nhàm thế đâu.
Mây chẳng ở bên trời được lâu,
Phải hóa thân thành cơn mưa nước.
Chuyện mây mưa chẳng ai biết trước,
Rào rảo đổ, mây đến với đất kia.
Thấm đẫm thấm sâu ướt mọi bề,
Bỏ bầu trời trong xanh đau khổ.
Trời nhớ mây chói chang cau có,
Trời thương mây oi bức ghen tuông.
Nắng long lanh, vồn vã bồn chồn,
Thọc tia nắng kéo mây lên mãi.
Rồi một hôm mây bỏ đất lại,
Bốc hơi theo nắng, mây về trời.
Rồi mừng rỡ quấn quýt đùa chơi,
Mây với trời lại bên nhau từ đó…
Em ơi, nghe xong anh nói nhỏ,
Em bỏ anh nhớ hãy quay về.
Tình yêu ta hãy còn tràn trề,
Như mây với trời trong câu chuyện.


