Bàn tay làm việc mỗi ngày
Bận bịu chả nhớ móng dài dính dơ...
Mặt trên bóng lưỡng, bạc phơ
Kẽ trong, cạy cạy, bất ngờ đất đen...
Rùng mình da vịt nổi lên
Lục ngay kềm sắt cắt liền móng tay.
Thằng cái là chúa móng dày
Bấm cho thật mạnh mới lay lay dần
Tiếng cắt đanh chát thất thần
Một lần chưa đủ, kềm lần cắt thêm
Đầu nhọn lạnh ngắt kềm nêm
Chui qua mép móng cắt nghiêng ra ngoài.
Thằng cái đau đớn thật dài
Bị kềm cắt đứt đến hai ba lần...
Cắt xong theo lượt tiến dần
Thằng trỏ run sợ: "Đến phần mình sao?"
Yên tâm! Đứng vững đi nào
Kềm bén, cắt ngọt, không đau đâu mà
Tịt mắt thằng trỏ hít hà
Lấy hơi bình tĩnh. Kềm tra lưỡi vào
Đanh đanh hai tiếng ngọt ngào
Móng gọn, thằng trỏ thở phào nạn qua!
Thằng giữa sợ quá kêu la,
Chạy qua chạy lại đến ba bốn lần
Giữ lại, kềm phải nhẫn tâm
Thật nhanh thao tác nhảy nằm lên trên
Móc lưỡi xuống cắt thật êm
Móng giữa rơi xuống im lìm như ru...
Thằng nhẫn đã khóc lu bù
Sát thủ kèm thép lù lù tiến lên
Mất sức ngất xỉu đứng yên
Thong thả kềm đến cắt liền cho xong.
Cắt xong nó tỉnh lại trông
Kềm lướt qua tựa sợi lông nhẹ nhàng...
Bốn thằng ngón đứng thành hàng
Ngó về thằng út nhất đàn, bé ti
Xì xầm về út: Kiểu gì
Cũng la oai oái, không thì chạy xa.
Thằng trỏ thương cảm bảo là
Thương út còn nhỏ, việc nhà chẳng kêu
Thằng cái tỏ vẻ lo nhiều
Ở không rách việc, nuông chiều riết quen
Sợ út yếu đuối, đớn hèn
Phen này chắc chắn hãi mềm xương ra.
Giữa, nhẫn gật đầu xót xa
Thôi thì đến lượt, chúng ta xem nào
Nếu út la khóc thì vào
Dỗ dành nựng nịu làm sao út dừng...
Kềm tiến đến út rồi ngừng
Hỏi dò "Út đã tinh thần xong chưa?"
Út bình tĩnh đến không ngờ
Bốn anh hồi hộp mắt đưa sang nhìn
Kềm đưa lưỡi to chình ình
Út rưng nước mắt, rùng mình nguẩy ngoe
Tuy nhiên môi cắn im re
Không kêu một tiếng, không phê một lời...
Bốn anh khen út quá trời
Hay ghê! Can đảm! Tuyệt vời, út em!
Cắt xong móng năm anh em
Tra kềm lại túi, ngắm xem gọn gàng!


