Mụ bán nước mía, người Thái Bình, tròn ủm như cái chum nước, mỗi lần mang nước ra cho khách thì cả người như một khối đá lăn từ trên núi xuống, lủm bủm tiếng nước đá đánh vào miệng ly thuỷ tinh...
Mụ có hai đứa con đều vừa được kết nạp Đảng viên, nên ngày nào ngồi uống ly nước ngọt lịm chống nóng cũng không yên thân, vì mụ thích hâm nóng thêm bằng những mẩu chuyện chính trị oai hùng!
Đảng là...
Chính phủ ta...
Cách mạng nhà nhà...
Tùm lum tùm la...
- A, 2 ly nước hả cháu, đợi cô tí! - Mụ nhấc đôi mông to như cái gối hơi lên, lạch bạch về phía máy xay mía, nghe rù rù rù rù, ắt đi bớt những tiếng mụ đập ruồi đậu trên cái bụng mỡ nghe "bét, bét" thỉnh thoảng.
- Tình hình biển Đông hôm nay sao cô nhỉ? - thằng Long chọc, ngoáy nước mía thành một cơn lốc nhỏ sâu sâu, nghe lách cách đanh đanh!
- Chính phủ ta... - mụ ôn tồn trả lời vì nghĩ thằng nào không biết gì cả mới đi hỏi.
- Nhân dân ta... - mụ nói thêm vào cho thêm phần gần gũi, vì cả mụ và thằng Long đều là "nhân dân" cả.
- Cách mạng là... - mụ tiến thêm một bậc như một bài toán khó để lọc lựa học sinh giỏi trong các kỳ kiểm tra của bộ giáo dục.
- Thế là phải cách mạng, phải không cô? - thằng Long duy trì mạch giao tiếp.
- Đúng vậy, cách mạng là cách mạng toàn quốc, toàn dân. Cháu cách mạng, cô cách mạng, cái ông ngồi móc cứt mũi bên bàn kia cách mạng. Ê trời ơi, tội nghiệp con nhỏ kia không, đi xe gì mà bị ngã kìa cháu, nó cũng phải cách mạng đấy!
- Cô cách mạng như thế nào cô ơi? - thằng Long thắc mắc chuyên sâu.
- Cô sẽ nghĩ cách, nhưng phải cách mạng thôi cháu ạ!
Hôm qua gặp lại mụ nước mía, vẫn tiếng đập ruồi bu trên bụng nghe "bép, bép". Tôi chưa hỏi vội mà kêu trước một ly nước mía đã.
- Của cháu 6 nghìn!
Thằng Long ngạc nhiên vô độ:
- Ủa, sao tăng giá 1 nghìn vậy cô?
Mụ đánh cái bép vào bụng một phát:
- Toàn dân phải cách mạng cháu ạ!

