Chiều hôm đó nắng đổ vàng ươm, tui đưa tay lên che bớt sự chói loà đang xuyên phá thẳng vào võng mạc.
Q. hỏi, em sắp đi hả Mèo?
Trên xe lặng im, Q. là người cuối cùng biết tin. Thấy con mắt hắn đỏ au nheo tít lại, chắc do hoàng hôn vô duyên múa may giữa cảm xúc lẫn lộn của tụi tui.
Chuyến xe du hành khắp miền nỗi niềm, lúc bất chợt, lúc được dự đoán trước. Ví dụ như cu H., cu S., mỗi khi tui hỏi hôm nay đi đâu, nó trả lời vanh vách. Vậy mà, khi anh em hỏi lại tui: Anh Mèo, anh sẽ đi đâu?
Tui nhìn nắng chiều rồi nheo mắt.
- Q., hoàng hôn khó chịu quá hen!
Cu H. lúng túng lật giở bộ hồ sơ, cu S. chống cằm nhìn ngó dòng xe vô tư lự, lãnh cảm trôi nhẹ theo dòng chảy tấp nập của cuộc sống mưu sinh.
Q. bắt đầu tâm sự, thế là tui vô thế trở thành người mang tội, vì đã không đủ tâm trí để lắng nghe Q. nói như mọi lần.
Kệ đi, mấy khi được buồn ở thành phố nhộn nhịp đầy sức sống này chứ, hén!

