Ai hát khúc sơn ca thấm đất,
Cho núi rừng vang vọng dư âm.
Mặt trời chìm xuống dòng Srepok,
Như cánh chim chao đảo thăng trầm...
Đêm Tây Nguyên lặng lẽ âm thầm,
Có mắt ai long lanh như ngọc sáng.
Nức con tim những anh hùng trai tráng,
Vịn ống rượu mà mắt nhìn đi đâu.
Người con gái lớn lên từ bể dâu,
Có nụ cười đẩy lùi mọi gian khó,
Có đôi mi đùa cùng ngọn gió,
Đôi má hiền ửng đỏ màu trạng nguyên.
Đêm Tây Nguyên, nghe đâu đâu vượn hú,
Thoang thoảng xa xa tí tách lửa hồng,
Nhịp chày cối gợi lên những trông mong,
Hương rượu cần chảy theo từng hơi thở.
Bình rượu cần Tây Nguyên muôn thuở,
Muốn hát lên đôi khúc sơn ca.
Phá tan sương lạnh phủ mái nhà,
Phá tan âm u tận núi đá...


