Đêm cuối mất rồi, thuyền tình ra khơi, sóng dập tơi bời, mong về bến mới.
Hướng về rạng đông, đón ánh nắng ngời, bến kia ấm áp, đã sẵn ngóng mong.
Bến này đóng cửa, tu sửa trụ kèo, hẹn ngày vô tận, mời thuyền tạt neo.
Nhớ lúc hạ thủy, đã vẽ mặt cười. Xin thuyền giữ mãi, chớ để mực phai.