Hát lên
Hát cho mái trường đỏ ngói
Hát cho hàng cây xanh tươi
Hát cho giáo án mòn mỏi
Hát cho bóng dáng một người:
Thầy!
Lắng nghe mưa bão xói ngoài ô cửa
Tiếng giảng bài dập tắt những tiếng mưa
Để mái đầu bạc trắng tự bao giờ
Để đôi mắt mờ căm nhìn chẳng rõ.
Nặng tấm lòng nuôi một ước mơ nhỏ
Là nâng cánh cho vạn ước mơ to
Hiên ngang thay! Trái tim tôi muốn tỏ:
Những trái tim chỉ sống đời để cho:
Thầy ơi…

