Ngó đâu bóng dáng kẻ quen
Gió đưa mùa bỏ bậc thềm khốc khô
Có người cứ mãi ngồi chờ
Nhà xưa cửa cũ rối tơ ruột lòng.
Sau này khi chẳng chờ mong
Ấy khi nằm ngả sâu trong đất dày…
Đất dày rậm cỏ tùm cây
Nhang hương vừa ngắt gió lay muội tàn
Lư trầm ngã đổ trần hoang
Giun dòi giày xéo xác tan trăm phần
Thiên linh cứu rỗi hồn thần
Gác canh một phận tình quân yểu thời…

