Mỗi hành trình tui đều được ghi lại trong ký ức. Dù là di chuyển bằng phương tiện nào, hễ cứ có việc thì tui đặt vé chạy đêm, bởi trong lòng yêu quý cái tĩnh mịch khi mà người ta đang mê ngủ.
Một lần nọ tui bắt chuyến xe dọc từ Nha Trang về Sài Gòn, trời tối, quốc lộ trải nhựa đẹp nhưng chẳng có nổi một ngọn đèn đường. Mỗi khi xe băng ngang những ngõ phố nhỏ, ánh sáng đèn pha lướt qua từng bức tường im lìm. Những đôi mắt mèo hoang rực sáng. Chuyến xe đó xuất bến lúc 11 giờ khuya, hành khách tụ tập bên cửa xe mở rộng, tiếng máy xe rục rịch là thứ âm thanh ồn ào nhất, sau đó mới đến tiếng bác tài hét lớn "Cô bác lên xe nhanh, sắp tới giờ rồi…", người ta chả nói với nhau câu gì, 11 giờ khuya rồi, nói chi nữa, lên xe còn đánh một giấc, mai dậy là tới nơi, khỏe re! Sương rơi âm thầm, cảnh đêm mờ ảo đôi chút. Ở bãi xe có vài cái đèn vàng le lói, một vài góc khuất nơi ánh sáng không với tới, một vài người tụm lại chia nhau que diêm châm điếu thuốc của riêng mình, ánh lửa soi những khuôn mặt hốc hác, bất cần đời!
- Đụ mẹ, bảo mấy con đàn bà này lên lẹ đi, tới giờ rồi mà cứ lề mề! - một bác trung niên đột nhiên to tiếng, mọi người giật bắn cả mình
- Anh kia bảo gì đấy hử? - một cô trung niên đâm nóng, vặn lại
Rồi người ta cãi nhau… Có người uể oải chỉ đứng để nghe nhìn. Có người cố tình tạt ngang qua giữa, làm bộ bận rộn để tách ánh mắt căm thù của họ ra khỏi nhau. Có người vứt điếu thuốc xuống nền cát, dẫm chân lên rồi tiến tới, hối "Thôi, lên xe!". Ổng chỉ mới rít đúng một hơi khói, dàn xếp xong, ổng quay lại ngó điếu thuốc, không biết vì tiếc rẻ, hay lo sợ khi nãy mình dập chưa tắt đóm, lỡ mà cái nhà xe mà cháy thì đền sập mệnh…
Một cô gái trẻ nguýt ngoa: "Khuya rồi đừng nói nhiều làm gì cho mệt!". Bác tài xế chen vào "Thôi thôi, lên xe ngủ cho nó sướng nào, ha ha.".
Xe tắt đèn, người ta dựa vào nhau ngủ, bác trung niên khó chịu khi nãy kẹp tờ báo vào cổ cho khỏi mỏi, ngáy o o nhức cả lỗ tai, cô trung niên khi nãy lại đâm bực, chửi rủa lầm thầm, xe chỉ còn mỗi tiếng ngáy đệm nhịp cho lời chửi thề, hợp cùng vòng bánh xe quay quay trong đêm… Đôi lúc, bác tài xế lại ngân nga một câu hát ngắn. Cậu thanh niên bên phải tui chưa ngủ, cậu gục đầu vào ghế trước, chèn thêm cánh tay cho êm, nhìn cảnh đêm qua khung cửa sổ, tất nhiên, qua phía tui.
- Không ngủ hả? - tui hỏi mở chuyện
- Ừm, nhìn cảnh, khoái! - tuổi tụi tui chắc là cỡ nhau, trò chuyện trở nên dễ dàng
- Tui đi xe đêm để nhìn cảnh thôi, đi xe sáng lại ngủ li bì, mệt!
- Sao giống tui vậy? - cậu ta ngạc nhiên
Rồi tụi tui tìm hiểu nhau thêm chút nữa, nó tên Đặng. Một vài lúc xe chạy qua những khu chợ đêm, ánh đèn hắt vào, tui thấy mờ ảo khuôn mặt ấy, rất đẹp, vừa nam tính vừa hiền dịu, lịch sự. Chưa kể giọng Đặng rất êm, may sao tui là chúa thức đêm, chứ mệt mệt một tí, lại nghe lời nói ấy sẽ say mà ngủ ngay!
- Long thích ban nhạc nào trong số họ?…
- À, ha ha, thư pháp thì không phải sở trường của tui rồi…
… Tụi tui nói chuyện với nhau khá lâu, khá nhiều vấn đề, chính tui cũng không ngờ mình lại gặp một người giống mình đến thế, tự nhiên thấy vui vô cùng, mặc cho cảnh vật xung quay buồn tẻ, cô lạnh nhường nào!
- Long có người yêu chưa? - Đặng tiếp tục hỏi, thái độ bình thường, mạch lạc.
- Chưa, he he! - tui trả lời, cố giữ thái độ bình thường như những câu trả lời nãy giờ, nhưng lại vô tình đỏ mặt vì bất ngờ.
- Thế Đặng thích Long, được không? - Đặng dựa người vào ghế, cái ghế xẹp lại một ít. Đặng đánh ánh mắt sang phải… Tui quay lại nhìn Đặng, tui đâu có mệt mỏi gì đâu, sao lại nghe nhầm thế này???
Tui đưa cho Đặng sự im lặng, rồi cậu ta cũng phản hồi y như vậy. Tiếng chửi rủa đã ngớt, nhưng tiếng ngáy o o của ông bác trung niên kia rộn ràng quá, như nhịp tim tui vỗ mạnh. Ơ kỳ quá, sao bụng dạ lại bứt rứt với hướng đi của cuộc trò chuyện vậy ta?
Đặng nhìn tui, rồi bắt đầu kể:
Đặng đồng tính! Đặng biết từ khi còn nhỏ Đặng có cảm giác không vui với bọn con gái. Các anh trai làm Đặng phấn khởi hơn, nhưng vốn yếu đuối nên không tham gia các trò banh bóng như họ được. Một lần theo đoàn cô chùa đi thăm Ninh Thuận, Đặng thấy thích thú với chòi bài nên xin cô cho ở lại Ninh Thuận phiêu bạt. Tất nhiên bà cô tống khứ được thằng quỷ xó vô dụng này đi nên mừng húm, bàn kế cho Đặng tách đoàn chùa và biến mất khỏi đất đô hội!
Hơn 7 năm rồi, đoàn bài chòi lang bạt khắp miền biển, Đặng tiếp xúc với nhiều người trong đời, đâu đó cũng có những mối tình vụng trộm và sự cay đắng bỏ lại tha phương! Cậu ấy vẫn gắng sống và tìm kiếm, nhưng hy vọng không còn nhiều, bởi vì HIV…
Mỗi tuần, câu hò của cậu lại văng vẳng đâu đó dọc một khu tập thể ở một thị trấn, một làng quê nào đó, người ta mua bài, ngồi chòi, nghe giọng hò ngọt ngắc của một thanh niên tuấn tú, nhưng nghèo, nghèo lắm! Không ai thương xót cho người dưng, thậm chí, đâu đó trong đời họ cũng gặp những hoàn cảnh tương tự.
Ngày giỗ 10 năm của mẹ, Đặng xin bà trưởng cho về đô hội thăm nhà! Lúc đó, đoàn chòi bài đang dựng ở Quảng Nam, do không rành đường, cậu ta lạc vài lần rồi rớt lại Nha Trang, may mắn sao bắt đúng được xe về Sài Gòn.
May mắn sao Đặng được hỏi lại câu ấy một lần nữa "Tui thích bạn, được không?". Câu hỏi ấy lần này là cho tui!
- Sáng mai Long trả lời cũng được! - cậu ta chốt hạ màn, cuộc chinh chiến của lòng tui được dời ra một khoảng thời gian nữa, nhưng áp lực vẫn còn. Tui hoàn toàn không biết sẽ phải đáp lại thế nào!
Tui vốn thích cái đẹp, những người mỹ miều dù nữ hay nam đều xao nhãng sự tập trung, tui… tui thích nét đẹp của Đặng, nhưng ở phạm trù "thích", liệu ý Đặng là tui trở thành người tình đồng tính với cậu ấy? Hay là sao cơ chứ? Còn tui , thực sự tui mong cầu điều gì? Biết đâu, tui chỉ đang giở thói thương hại xúc phạm ra thôi?
Tụi tui đuổi theo những ý nghĩ riêng mà mắt vẫn nhìn nhau! Thật tệ, tui không quay mặt về phía cảnh đêm vốn dĩ rất đẹp ngoài ô cửa kia nữa! Đặng đẹp thật mà, ánh đèn vàng ven đường làm khuôn mặt đó còn lung linh hơn nữa! Đôi mắt ấy, to quá, đẹp quá!
Đặng chủ động cắt ánh nhìn, quay vào phía trong xe, nhường phần chủ động cho tui ! Bản thân tui lại thấy mình nên nén tiếng im lặng, dù vô cùng nặng nề!
Tui gặng mãi mới nhìn được ra cửa sổ. Những hàng quán đen thui. Chắc buổi sáng họ buôn bán đông lắm, sao buổi đêm nhìn chúng cô đơn quá!
Mấy cái ghế đá lạnh lẽo nằm trên vỉa hè!
Mấy chiếc xe hơi đậu im lìm bên lòng đường!
Đường sá trống huơ hoác, sầu tịch!
Nhà cửa đóng ỉm, cô liêu!
Kề bên tui là người vừa làm tim tui loạn nhịp! Hình như nó vẫn thình thịch đây này! Cậu ta ngủ chưa? Tui quay lại thì thấy tấm lưng thon, rón rén chồm qua nhìn mặt cậu ấy thì hỡi ôi, đôi mắt ấy!
- Gì vậy? Long định nói gì với tui hở? - cậu ta ngồi thẳng người dậy, xoay cả người về phía tui!
Còn tui lại đáp lại bởi sự yên lặng bối rối. Hình như tui muốn nói gì đó, nhưng mệt quá hay sao nên hơi choáng choáng (chắc là say xe), tui nhắm mắt lại cho đỡ mỏi thì ngờ đâu ngủ luôn!
- Cu ơi, dậy! Tới bến! - lão phụ xe cầm cây chổi lông gà quệt quệt vào đùi tui.
A, trời sáng xinh đẹp! Xe cộ đông đúc. Tui về tới nơi rồi!
Ủa?
Mọi người đã xuống xe hết rồi, người ta bu lại phía dưới xe, người lấy đồ, kẻ mời xe ôm… Tui vội vã chạy xuống xe, không biết do sợ trễ bến hay sợ trễ với người ta nữa!
Mà người ta đã xuống bến nào trước tui rồi, hoặc, Đặng đã phản hồi lại tui bởi sự im lặng của chính cậu ấy!
Đứng giữa bến xe, tui còn chững lại, tìm kiếm. Mấy bác xe ôm dạo mời tui cũng không nghe đâu, lòng tui chắc đang bay bổng đâu đó trong đời này!
- Nhà Đặng ở đâu ta? Đặng sẽ về đâu?
Tui chợt xấu hổ vì mình vừa chủ động nghĩ ra những câu hỏi ấy! Bèn tặc lưỡi, thôi, không có duyên thì mới xa cách, ở đâu thì ở, cũng đâu đó thôi, trong đời này ai quan tâm một thằng bê đê bị bệnh lại còn nghèo kiết xác kia làm gì?
Mà sao tự nhiên tui khóc. Giữa bến xe.


